CHƯƠNG MỘT

Đường phố đã hẹp lại hơi dốc cứ trải dài mãi về phía trước, buồn tẻ như một dấu chấm than. Cao Phương lẳng lặng đếm từng bước một. Bỗng chị chững lại khi nghe có tiếng người gọi tên mình:

–           Cao Phương ơi!

Sau đấy là câu hỏi trong hơi thở gấp:

–           Về khi nào mà kín tiếng thế?

–           Kìa, Tiết Hạnh!

Đôi bạn gái ôm chầm lấy nhau. Những cái đấm lưng Chụp ảnh kỷ yếu  thùm thụp, những tiếng cười, tiếng nói líu ríu, lộn xộn, người nọ chỉ chực lấn át người kia, làm náo nhiệt cả một góc phố, bất kể những cặp mắt tò mò, ngạc nhiên của người qua đường.

–           Gần hai năm không gặp nhau rồi còn gì! – Tiết Hạnh lùi xa Cao Phương một bước và ngắm bạn từ đầu đến chân như thể muốn mục kích cho rõ hơn một tuyệt tác của tạo hóa – Tớ cứ đuổi theo cậu… Đúng là con Phương rồi. Thân hình tuyệt mỹ thế kia. Cái dáng đi, cái eo, mái tóc dài dài… tất cả cứ như tạc. Một người mẫu!

–           Tiết Hạnh ơi, mình van cậu! Đang nẫu cả gan Chụp ảnh kỷ yếu Sài Gòn   đây.

Thấy bạn kém nhiệt tình, Tiết Hanh hơi bị cụt hứng nhưng vẫn giữ thái độ tự nhiên và hỏi:

–           Lại mới có chuyện gì à? Đừng giấu tớ!

Cao Phương không muốn trả lời ngay câu hỏi Chụp Ảnh Kỷ yếu cấp 3  của bạn, cặp mắt mơ màng của chị cụp xuống nhìn chiếc lá vàng rơt đang lăn đơn độc trên mặt đường mới rải nhựa atxphan bóng loáng. Tính nết Tiết Hanh chẳng có gì thay đổi! Lần nào gặp Phương nó cũng vổ vập, đôi khi bỗ bã như thế, dù là bản thân đang gặp chuyên buồn.

–           Nghe nói cậu định chuyển về thành phố phải không? – Tiết Hạnh hỏi tiếp.

Post Comment