Tôi nghĩ: ngà voi tống hợp đã tồn tại từ lâu. nhưng chắc chán nàng đã tìm ra được một công thức mối tốỉ ưu hơn để dân tộc thổ bắt dân tộc thổ chước; như Gardener đã nói.

nàng đã biết lấy những sỏ thích ngông cuồng của nàng làm phương tiện. – Giá ông được nhìn thấy bà ấy lái xe chạy mười cây số/giờ với những bầy trẻ con trên mui!. Chỏ chúng nó đi như vậy bà ấy thích thú lắm. Bà ấy yêu trẻ con như một người đàn óng. khi dân tộc hoa đã bất đầu nói chuyện dân tộc hoa được với chúng. Một hôm, Pfeiffer hỏi bà ấy vì sao lại giữ lại một chiếc xe đắt tiền như vậy dưỏi
Ị u u
một mái tranh, bà ấy. I Các bình điện chắc cạn hét rồi?
I Ông nói đùa! Chắn? sao cả. Ông có chìa khóa xe chứ? Hãy kiêm tra xem. May ra một phần dân tộc nùng mười hy vọng là tôi có cái chìa khóa dân tộc nùng cần thiết đó.

Tôi móc túi.

Đúng nó rồi, cánh cửa xe mỏ ra. Tôi ngồi vào buồng lái. Trong không khí ngột ngạt của chiêc xe, tôi khẽ rùng mình. Đôi má tê cứng vì quá căng thắng, tôi mỉm cười. Tôi xoay chiếc chìa khóa và đạp nhẹ chân ga. động co nổ. tiếng máy rất êm, con vật lộng lẫy toan chồm lên.

Tôi tắt máv.

Nhìn qua những tấm kính màu, cái nhà xe kín cửa ấy trỏ thành hư ảo.

Post Comment