Vẫn là chuyện muôn thủa mẹ chồng nàng dâu. Cô dâu nào cũng muốn được mẹ chồng yêu thương, đáng buồn là ở nhiều gia đình quá chấp nhặt, họ không thể coi con dâu như con gái nên nhiều gia đình vỡ vụn vì những ích kỷ nhỏ nhen ấy.

Mặc dù em còn rất yêu chồng nhưng hôm nay vẫn phải quyết định ly hôn vì sự quái thai của mẹ chồng.

Sao trên đời lại có cái loại mẹ chồng độc ác và khốn nạn thế. Mẹ bỏ chồng khi chồng em 1 tuổi, sau này mẹ ko lấy ai vì sợ cảnh làm dâu nhưng mẹ đang có rất nhiều người yêu, hiện tại đang cặp với người kém mẹ 11t, mua nhà cho nó ở, tối về ngủ với nhau. mẹ chồng cực ích kỉ, lúc bình thường thì cấm em về ngoại, chỉ khi nào con ốm ko ai trông mới cho về. mẹ chồng ở nhà ko làm gì, cháu ko trông, chỉ ăn với chơi. Ăn xong cũng ko cần dọn để em đi làm về dọn hết. Em và chồng nhiều lần cãi nhau cũng chỉ vì bà í gây mâu thuẫn. Lúc nào cũng thick con đánh chửi vợ.

muôn thủa chuyện mâu thuẫn mẹ chồng nàng dâu
muôn thủa chuyện mâu thuẫn mẹ chồng nàng dâu

Đứa đầu nhà em 20tháng, em đang có bầu tập 2 được gần 2thang rùi. Hôm nay đang ngồi ăn cơm tối, chồng em mới bảo chân con đi học về bẩn thế, cô giáo cho đi đất à. Thật sự lúc em đến cô dắt con từ lớp ra, mà sàn sao tránh khỏi bụi bẩn 1 tí. Em mới bảo chồng là: anh đừng để í đến cái vớ vẩn đấy làm gì, chân con sạch mà, quan tâm những cái gì quan trọng thôi. Chồng em ko nói gì thì mẹ chồng nói luôn: mày đừng nói với con này, nó có coi mày ra cái gì đâu. Trong mắt nó mày chả là cái gì đâu, nó coi thường mày thế cơ mà
Đàn ông thằng nào chả sĩ diện, nghe thấy mẹ chồng nói thế là nhảy lên chửi em. Xong mụ í cho ngay 1 câu: chúng mày cãi nhau thế thì đẻ làm đéo gì. Rồi từ đấy cả 2 mẹ con nó chửi em, bắt em bỏ con. Xong nó chửi cả nhà em, chửi bố mẹ em ác nọ kia vì xui em đẻ. Em nói luôn, người ta ác thì ng ta thương con thương cháu, còn người tốt hàng ngày thắp hương niệm phật thì thich giết người.
Mồm mụ í thì kêu chúng mày quyết định, tao ko tham gia. Thế mà bắt em bỏ con, lại còn bảo tao thắp hương xin các cụ, các cụ ko cho đẻ rồi bảo tuổi con em đẻ ra khắc với tuổi cả nhà. Làm gì có cụ nào độc ác như bà í đâu. Đầy người hợp tuổi cũng có sống được với nhau đâu.
Chồng em thi nghe mẹ, cái gì mẹ nói cũng đúng. Thế là mẹ con nó dùng mọi từ ngữ để chửi em, nào là mày là loại thất đức,khốn nạn… Bao em rồi sẽ bị quả báo. Em cừoi bảo đúng rồi, ai làm điều ác thì người đấy bị quả báo. Thế là nhảy lên định đánh em. Xong lại còn bảo chồng em mai đến gặp mẹ đẻ em nói chuyện là em phải bỏ con ko đồng í thì chia tay đuổi em ra khỏi nhà ko chap nhan em la dau. Em đã cố kiềm chế cho con lên gác đi tắm để ko phải nghe những lời độc ác ấy rồi mà bà í vẫn còn chạy lên chửi em.
Bà í bảo: gọi con mẹ nó đến mà dắt nó về, mà trc khi về tao phải tát cho nó hộc máu mồm. Em nói luôn: con này mà hộc máu mồm thì nhiều người ra đường cũng hộc máu mồm thôi. Em đang tắm cho con mà mụ í nhảy vào cầm cốc nước hất vào người em, tát em. Lúc đấy em điên quá cầm cả cái vòi hoa sen đập mụ í nhưng vòi ngắn và mụ í chạy kịp. chồng em thấy thế xông vào chửi định tát em. Thế là em xông ra vừa tát vừa đạp 2 mẹ con nó. Đã đến nước này thì em đéo thể nhịn được nữa, em đang mang bầu mà nó còn thế. Đánh em, em đánh lại luôn. Em gào ầm lên, chồng mày cậy đông ng nhảy vào đánh tao à. Tưởng thich làm gì mẹ con tao cũng được à.
Mẹ chồng thấy em như thế cầm bình sữa của con em đập, con sợ quá khóc ầm lên ôm chặt mẹ. Em cũng điên cầm ngay cái điều khiển ti vi đập vào chân mụ í. Em nói luôn, nhà này thich đập , thich phá cái gì thì phá hết đi. Thế là em cãi nhau tay đôi luôn
Mẹ chồng: làm đĩ 9 phương để 1 phương còn lấy chồng, đây làm đĩ 10 phương
Em: làm đĩ lại dễ lấy chồng, biết hầu hạ nhịn nhục, nịnh nọt thì mới sống dc ntn. Còn ng tử tế chả lấy chồng dc đâu
Mẹ chồng: nhà mày vô phúc đéo có thg chống gậy phải nhờ vào thằng khác
Em: ko có thằng chống gậy còn hơn là cái loại nửa váy nửa quần suốt ngày rúc váy mẹ
Mẹ chồng: mày sống khốn nạn, tao coi mày như rác rồi nhà mày phải chịu hết hậu quả
Em: quả báo đến muộn đến lúc chết mới biết mình tn
Xong nó bắt chồng em viết đơn li dị, kêu tao đéo chấp nhận con này nọ kia, chúng mày cút ra khỏi nhà tao. Em nói luôn đi được thì tốt quá. Thằng chồng em bênh mẹ, thấy mẹ nó bảo gọi điện cho mẹ em nó cũng gọi xong bảo với mẹ em là, mọi ng khuyên em bỏ thai nhưng em láo, cãi lại mẹ nó, ko coi mẹ nó ra gì.
Em nói to cho mọi ng nghe thấy: chả ai khuyên đâu chỉ có chửi với rủa thôi. Mẹ chồng cũng gào lên: bảo mẹ nó đến mà dắt nó về. Em cũng nói to ko kém: mẹ chẳng việc gì phải đến cả, nó rước con về đây thì chúng nó phải tự mà mang trả. Cả họ nhà nó đến đón dâu thì cả họ nhà nó phải đến đem trả về.
Mụ í lại điên nhảy vào táy em nhưng em né dc đá cho mụ í 1 cái và đập cho mụ í 1 phát vào người. Con em thấy thế lại khóc. Mẹ em nói luôn đây là việc riêng của các con, các con tự giải quyết, mẹ ki tham gia. chồng em quay ra nói với Mẹ chồng là mẹ em bảo thế. Bà í kêu mẹ mày cũng chẳng lo cho mày đâu. Em bảo đã cho con lấy vợ lấy chồng là phải để nó tự giải quyết ki thì ở nhà bú mẹ luôn đi lấy vợ làm gì.
Sau đấy bà í còn chửi nhiều, bảo chồng em từ giờ ko làm gì cho em, ko đưa lương cho em, ko trông con, đưa con đi học hay mua cái gì cho con. Ko cho nấu ăn trong nhà. Em cũng chẳng cần . Mồm chúng nó lúc nào cũng kêu tu nhân tích đức mà toàn thấy làm điều ác. Em bảo luôn đã bỏ chồng lại còn muốn con bỏ vợ, tốt đẹp cái nỗi gì, độc ác thì có, lúc nào cũng chỉ muốn phá.
Bây h thì em ko chịu dc nữa, từ lúc về nhà này em chịu đựng bao nhiêu lần chúng nó chửi em, bố mẹ em , hành hạ em đủ rồi.

Post Comment