–           Nhưng chị ấy rắp tâm bỏ anh Con, – Sáng không kìm được sự bực mình.

–           Chưa ra tòa thì vẫn cứ là vợ chồng, – bà Sảng bình tĩnh nói tiếp – Con cứ nghe mẹ, con đem số tiền này lên Hà Nội, đưa cho chị con và nói ý của mẹ như thế, tùy chị con xử lý. Mẹ nghèo thật nhưng mẹ không tham.

Sáng rơm rớm nước mắt. Có cái gì đấy vô lý trong quyết định Chụp ảnh sự kiện của mẹ, nhưng anh không đủ hiểu biết đường đời để cãi lại. Thương anh trai và bực mình vì chị dâu, anh cứ ấm ức trong người. Song thời khắc này cũng lại chính là dịp để anh tự kiểm nghiệm lại mình: về học vấn anh hơn mẹ hẳn một cái đầu. Còn về sự lịch lãm ở đời và cách đối nhân xử thế mẹ luôn luồn đứng ở phía trước, cách anh một khoảng xa.

Trong việc này Sang cũng ngả hẳn về phía mẹ. Anh bảo cậu em trai:

–           Sáng ạ, mẹ nói đúng đấy. Em cứ giao tất cả tiền cho chị.

Mặc dù chẳng mặn mà gì với chị dâu nhưng vì nghĩa vụ với mẹ và với anh trai Sáng vẫn cứ phải lên Hà Nội gõ cửa ngôi nhà số 19 ở phố X. Lúc ấy là năm giờ sáng. Có tiếng phụ nữ chụp ảnh ăn hỏi từ trong nhà vẳng ra nghe gắt gỏng.

–           Ai gõ cửa nhà tôi sớm thế nhỉ?

–           Em đây mà! – Sáng đáp.

Tiếng dép lê đi dần về phía cửa.

–           Chú Sáng đấy à?

Tiết Hạnh vừa mở then cửa vừa hỏi giọng còn ngái ngủ. Sáng ý   chụp ảnh đám cưới  tứ chùi đế giày vào tấm đệm đặt ở bậc thềm rồi mới bước hẳn vào nhà. Không khí gian phòng qua một đôm bị bưng bít xcm ra không được dễ chịu lắm. Dưới ánh điôn sáng choang vừa bât lên mọi thứ đồ đạc đắt tiền vây bọc bốn phía toát ra cái ve sam» trọng và dài các, gây cho Sáng cảm giác xa lạ và cách bức,

Post Comment